Nguyen Le PhongNguyen Le Phong

seriesNames.leadership-and-managementPhần 3/5

Ra hiệu hay nói thẳng: cái giá thầm lặng của những câu mập mờ

Abraham Zaleznik để ý rằng những người ngại gắn kết trực tiếp thường ra hiệu thay vì nói thẳng. Về việc vì sao giao tiếp mập mờ thì dịu dàng khi gửi đi mà đáp xuống thành lo âu, cách nó lặng lẽ nuôi lớn chính trị nội bộ, và vì sao một thông điệp rõ ràng là một lòng tốt — nhất là khi nó khó nói.

Một cái tin rơi vào kênh chung lúc 5 giờ 47 chiều thứ Sáu: "Thứ Hai mình sắp xếp nói chuyện chút nhé?" Không agenda, không tiêu đề, chỉ vậy thôi. Người gửi thì đã gập laptop đi ăn tối, nhẹ tênh. Người nhận thì cả cuối tuần cứ âm thầm diễn thử trong đầu mọi cuộc trò chuyện mà nó có thể là. Tới sáng thứ Hai, họ đã sống qua ba phiên bản tưởng tượng của nó, hai cái là xấu, và chẳng nghỉ ngơi được gì như cái cuối tuần lẽ ra dành cho.

Mình từng gửi cái tin đó. Mình cũng từng nhận nó. Và đã lâu lắm mình không hiểu nổi vì sao một thứ bé tí lại đổ một cái bóng dài đến vậy.

Khác nhau giữa "ra hiệu" và "nói thẳng"

Abraham Zaleznik, khi viết về đời sống bên trong của người quản lý và nhà lãnh đạo, để ý rằng những người ngại gắn kết cảm xúc trực tiếp thường hay ra hiệu (signals) thay vì nói thẳng thông điệp (messages). Một thông điệp thì nói toạc cái cần nói và đứng ra chịu trách nhiệm cho nó. Một tín hiệu thì chỉ ra hiệu về nó — vòng vo, lập lờ, lúc nào cũng chối được — rồi lặng lẽ đẩy cái việc giải mã sang cho người nhận.

"Mình nói chuyện chút nhé" là một tín hiệu. "Thứ Hai cho mình mười lăm phút để xem lại thiết kế API nha — không liên quan gì tới vị trí của bạn trong team đâu" là một thông điệp. Hai câu tốn của người gửi gần như cùng số giây. Nhưng tốn của người nhận hai cái cuối tuần khác nhau một trời một vực.

Vì sao mình hay với tay tới tín hiệu

Mình không nghĩ phần lớn người ta ra hiệu vì ác ý. Họ làm vậy vì ra hiệu cho cảm giác an toàn hơn. Nó chẳng cam kết gì. Nó hoãn lại cái khó chịu của cuộc trò chuyện trực tiếp, chừa lại một chỗ để chối — "tôi có nói vậy đâu" — và cho mình tạm né cái phần có cảm xúc trong đó. Dưới cái bản năng rất người là tránh va chạm, sự lập lờ thậm chí còn giống như lòng tốt hay sự thận trọng.

Người quản lý giữ một con số ngân sách mập mờ, hay một quyết định giải thích nửa chừng, thường tin mình đang che cho người khác khỏi lo. Thật ra phần nhiều họ đang che cho chính mình khỏi cái khoảnh khắc thẳng thắn và khó. Sự dịu dàng thì có thật, nhưng nó đang quay nhầm hướng.

Cái giá không mất đi; nó chỉ chuyển chỗ

Đây là phần mình mất quá lâu mới nhìn ra. Cái phần nặng nề về mặt cảm xúc của một cuộc trò chuyện khó không biến mất khi bạn ra hiệu thay vì nói thẳng. Nó chỉ dời chỗ. Người gửi đỡ được cho mình sự khó chịu. Người nhận trả lại với cả lãi — bằng việc nghĩ quá lên, bằng những kịch bản xấu nhất diễn đi diễn lại, bằng một cuối tuần ngồi giải mã đúng năm chữ.

Nhân điều đó lên cả một team, bạn có một tiếng vo ve trầm trầm, liên tục, nằm bên dưới công việc: người ta đọc giọng điệu, soi xem ai được mời vào cuộc họp nào, tự thủ thế trước một sự mập mờ mà rất thường khi chẳng hề là một lời dọa nạt. Không một chút năng lượng nào trong đó chảy vào sản phẩm. Tất cả chảy vào màn sương.

Sự mập mờ lặng lẽ nuôi lớn chính trị nội bộ ra sao

Một team không có nổi những thông điệp rõ ràng một cách đáng tin sẽ học cách sống mà không cần tới chúng. Nó bắt đầu đọc tín hiệu ở khắp nơi — cách viết của một thông báo reorg, ai trả lời ai im, tên ai đứng đầu trong lời mời. Thông tin thành thứ để giữ khư khư và đoán già đoán non, chứ không phải để san sẻ. Đó là cách một người quản lý mang tiếng lạnh nhạt, khó dò, thậm chí thủ đoạn, trong khi câu chuyện thật có khi chỉ là một người cứ né mãi những cuộc trò chuyện thẳng thắn.

Phải nói thẳng: cái phần chính trị đó thường không phải lỗi tính cách của team. Nó là team đang xoay xở, một cách hợp lý, với cái khoảng trống của những thông điệp rõ ràng. Lấp cái khoảng trống ấy đi, một lượng đáng ngạc nhiên những toan tính sẽ tự nó dịu xuống.

Một thông điệp rõ ràng là một lòng tốt, ngay cả khi nó khó nói

Rõ ràng không phải là lạnh lùng. Cứ thử nghĩ tới khác biệt giữa một bác sĩ chỉ buông một câu "chắc phải làm thêm vài xét nghiệm" rồi đi ra, với một bác sĩ nói "cái này nhìn giống bong gân chứ không phải gãy — mình sẽ làm thế này, và đây là điều duy nhất khiến tôi hơi lo." Câu đầu, về lý thì cũng là quan tâm, nhưng đáp xuống thành nỗi sợ. Câu sau mang thông tin khó hơn, cụ thể hơn, mà lại đáp xuống thành sự nhẹ nhõm — vì nó trao cho bạn một thứ chắc chắn để bám vào, thay vì một màn sương để bạn tự lấp đầy bằng những phỏng đoán tệ nhất của mình.

Phiên bản tử tế nhất của một tin khó trong công việc cũng y vậy: một thông điệp rõ ràng, gọi đúng tên sự việc, đứng sau cái cảm xúc của nó, và chừa lại rất ít thứ để giải mã. "Phần này đang chưa ổn, đây là lý do cụ thể, và đây là điều mình muốn cùng thử" thì khó nói hơn "khi nào nói chuyện chút nha" — mà dễ nhận hơn nhiều. Đây chính là cú lật ngược lặng lẽ nằm ở trung tâm tất cả. Sự mập mờ thì dịu dàng khi gửi đi nhưng đáp xuống thành lo âu. Sự thẳng thắn thì khó khi gửi đi, nhưng đáp xuống — thường xuyên hơn ta tưởng — thành sự tôn trọng. Người ta gánh được gần như mọi sự thật rõ ràng; thứ làm họ mòn đi là màn sương quanh nó.

Phép thử thật sự là giao tiếp lúc căng

Ai cũng nói thẳng được khi mọi thứ êm. Phép thử là cái khoảnh khắc khó: tin xấu, một bất đồng, một nỗi thất vọng, một cảm xúc đang ngồi giữa phòng. Đó đúng là lúc ta rút về với tín hiệu — cái lời dời lịch mơ hồ, câu "việc này để nói riêng sau", lời góp ý được làm mềm tới mức chẳng còn mang theo chút thông tin nào.

Giữ được sự thẳng thắn mà vẫn đầy tình người ngay tại đó, khi mọi bản năng bảo mình hãy ra hiệu và rào trước, là phần lớn cái làm nên khác biệt giữa cách giao tiếp của một nhà lãnh đạo và một người quản lý. Mục tiêu không phải là cộc lốc; cộc lốc chỉ là một kiểu khác để biến chuyện thành về mình. Mục tiêu là một thông điệp vừa rõ vừa tử tế, trao đúng vào cái khoảnh khắc mà sự rõ ràng tốn kém nhất.

Điều rộng lượng nhất bạn có thể trao cho một team đang sống trong bất định là một thông điệp rõ ràng — nhất là khi nó khó. Một tín hiệu giúp bạn né được một phút khó và lặng lẽ bắt người khác trả bằng một cuối tuần khó. Đã khi nào một câu nhắn mập mờ khiến bạn rối bời — hay khi nào sự sẵn lòng nói thẳng điều cần nói, rõ ràng mà tử tế, của ai đó đáp xuống bạn như một sự nhẹ nhõm thuần khiết? Mình muốn nghe chuyện đó.

Bạn thấy bài viết thế nào?

Câu hỏi thường gặp

Khác nhau giữa 'tín hiệu' và 'thông điệp' trong giao tiếp là gì?
Cách diễn đạt này đến từ Abraham Zaleznik. Một thông điệp nói toạc điều cần nói và đứng ra chịu trách nhiệm cho nó. Một tín hiệu chỉ ra hiệu về nó — vòng vo, lập lờ, chối được — rồi để người nhận tự giải mã ý thật. 'Mình nói chuyện chút nhé' là tín hiệu; 'Thứ Hai cho mình mười lăm phút xem lại thiết kế, không liên quan vị trí của bạn' là thông điệp.
Vì sao người quản lý hay giao tiếp bằng tín hiệu mập mờ?
Thường không phải vì ác ý mà vì tự che chắn. Một tín hiệu chẳng cam kết gì, hoãn lại cái khó chịu của cuộc trò chuyện trực tiếp, và chừa một chỗ để chối. Dưới cái bản năng tránh va chạm, sự lập lờ thậm chí còn giống lòng tốt — nhưng nó chủ yếu che cho người gửi khỏi khoảnh khắc khó, chứ không che cho người nhận khỏi lo.
Cái giá ẩn của giao tiếp mập mờ là gì?
Cái phần nặng nề về cảm xúc của một cuộc trò chuyện khó không mất đi khi bạn làm mềm nó thành tín hiệu; nó chuyển sang người nhận thành việc nghĩ quá lên và lo âu. Trên cả team, nó thành một tiếng vo ve trầm liên tục của những người đọc giọng điệu và soi tín hiệu khắp nơi — năng lượng chảy vào màn sương thay vì vào công việc.
Giao tiếp không rõ ràng dẫn tới chính trị nội bộ thế nào?
Một team không có nổi thông điệp rõ ràng sẽ học cách sống bằng việc đọc tín hiệu — ai được mời, ai trả lời, một thông báo viết ra sao — và bằng việc giữ khư khư rồi đoán già đoán non. Sự xoay xở đó nhìn giống chính trị, nhưng thường là phản ứng hợp lý với khoảng trống của thông điệp rõ ràng, chứ không phải lỗi của con người.
Thẳng thừng cộc lốc có tệ ngang mập mờ không?
Cộc lốc là một kiểu khác để biến cuộc trò chuyện thành về mình. Mục tiêu không phải cộc lốc; mà là một thông điệp vừa rõ vừa tử tế — gọi đúng tên sự việc, đứng sau cảm xúc, và tôn trọng con người. Rõ ràng không phải lạnh lùng. Người ta gánh được gần như mọi sự thật rõ ràng; thứ làm họ mòn đi là màn sương quanh nó.