Nguyen Le PhongNguyen Le Phong

Tạo niềm tin không phải là tạo ảo giác

Một ghi chép về ranh giới giữa xây dựng niềm tin và thao túng kỳ vọng. Con người thường hành động theo điều họ tin là thực tế, nên khả năng tạo niềm tin rất mạnh trong kinh doanh, quản lý và khởi nghiệp. Nhưng niềm tin được dựng bằng mập mờ là một khoản nợ lãi cao; niềm tin bền hơn phải đi cùng bằng chứng nhỏ, cam kết rõ và sự thật có thể kiểm chứng.

Có một cảnh rất quen trong công việc: một dự án mới bắt đầu, tài nguyên chưa đủ, người phụ trách chưa có nhiều quyền, ngân sách còn mỏng, nhưng vẫn phải thuyết phục người khác cùng bước vào. Nếu chỉ nhìn vào hiện trạng, mọi thứ chưa có gì đáng tin. Nhưng nếu không ai tin trước một chút, dự án cũng không bao giờ có cơ hội tạo ra kết quả để người khác nhìn thấy.

Đó là chỗ niềm tin trở thành một loại vốn. Nhiều việc trên đời không bắt đầu bằng đủ tiền, đủ người, đủ bằng chứng. Một founder thuyết phục người đầu tiên tham gia khi sản phẩm còn thô. Một manager thuyết phục team cho một thử nghiệm khi kết quả chưa chắc. Một người từng thất bại quay lại thị trường và cần người khác tin rằng lần này họ đã học được điều cần học. Rất nhiều thứ phải được tin một phần trước khi được nhìn thấy đầy đủ.

Nhưng chính vì niềm tin mạnh như vậy, nó cũng rất dễ bị dùng sai. Khi đọc lại về “Vô trung sinh hữu” trong Thirty-Six Stratagems, điều làm mình chú ý không phải là sự hấp dẫn của việc biến không thành có, mà là phần ranh giới đạo đức bên trong nó. Ở nghĩa chiến lược cổ điển, đây là lối tạo ảo giác để đối phương tin rằng có thứ gì đó trong khi thực tế chưa có. Nếu đem nguyên tinh thần ấy vào đời sống hiện đại mà thiếu kiểm soát, nó rất dễ trở thành nghệ thuật làm người khác hiểu lầm.

Một người không có hậu thuẫn nhưng cố đặt mình cạnh biểu tượng quyền lực để người khác tự tưởng tượng rằng mình có nguồn lực lớn. Một dự án không có ngân sách nhưng được phủ lên vài chữ “chiến lược”, “mật”, “ưu tiên cấp cao” để các phòng ban khác tự sợ bị bỏ lỡ. Một người kinh doanh chưa có năng lực bao tiêu nhưng để nhà cung ứng tin rằng phía sau mình có dòng vốn mạnh. Những cách này có thể tạo chuyển động ban đầu. Nhưng câu hỏi cần hỏi là: chuyển động đó được xây trên sự thật nào?

Con người không chỉ hành động theo thực tế. Chúng ta hành động theo điều mình tin là thực tế. Trong quản lý, kinh doanh và quan hệ, ai hiểu điều này sẽ có ảnh hưởng lớn. Nhưng hiểu tâm lý người khác không tự động cho ta quyền dẫn họ vào một niềm tin sai. Nếu người khác đưa ra quyết định vì họ tự suy diễn từ sự mập mờ mà mình cố tình dựng lên, thì phần lợi thế ấy không còn sạch nữa.

Niềm tin được tạo bằng mập mờ giống một khoản vay lãi cao. Lúc đầu nó cho mình nguồn lực: người khác hỗ trợ, ký kết, nhường đường, góp sức, hoặc im lặng chờ xem. Nhưng lãi của nó là nỗi lo bị phát hiện, là khoảng cách giữa điều người khác tin và điều mình thật sự có, là sự mất tín nhiệm khi câu chuyện không còn khớp. Một khi người ta nhận ra mình đã để họ hiểu sai, vấn đề không chỉ là kết quả chưa đạt. Vấn đề là họ cảm thấy mình bị dùng như phương tiện.

Vẫn có một phiên bản lành mạnh hơn của “biến không thành có”. Nó không bắt đầu bằng ảo giác, mà bằng bằng chứng nhỏ và sự rõ ràng đủ để người khác tự cân nhắc. Nếu chưa có sản phẩm hoàn chỉnh, hãy làm prototype đủ rõ. Nếu chưa có ngân sách lớn, hãy nói đây là pilot nhỏ với phạm vi cụ thể. Nếu chưa có quyền lực chính thức, hãy nói mình đang tìm sự đồng thuận cho bước thử nghiệm đầu tiên. Nếu chưa có uy tín sau một lần vấp ngã, hãy bắt đầu bằng một cam kết có thể kiểm chứng, giao đúng một việc nhỏ, rồi để việc đó trở thành nền cho việc lớn hơn.

Phiên bản này chậm hơn. Nó không tạo cảm giác “điều động ngàn binh” ngay lập tức. Nhưng nó bền hơn, vì người khác không phải tin vào một cái bóng. Họ tin vào một chuỗi tín hiệu thật: người này nói rõ, làm đúng phần đã hứa, cập nhật khi có thay đổi, không phóng đại điều chưa có, không biến kỳ vọng của người khác thành vốn riêng của mình.

Trong leadership, câu chuyện cũng tương tự. Người dẫn dắt đôi khi phải nói về một tương lai chưa thành hình. Nếu chỉ mô tả hiện tại, team sẽ không có lý do để cố thêm. Nhưng mô tả tương lai không có nghĩa là hứa điều mình không kiểm soát được. Một vision tốt không phải là tấm màn che sự rỗng bên trong. Nó là hướng đi đủ rõ để mọi người hiểu vì sao nỗ lực hiện tại có ý nghĩa, và đủ thật để khi hỏi kỹ, người dẫn dắt vẫn trả lời được: hiện tại chúng ta có gì, thiếu gì, rủi ro nằm ở đâu, bước kế tiếp là gì.

Niềm tin bền thường được xây bằng ba thứ rất bình thường: sự thật vừa đủ, cam kết vừa tầm, và tiến độ có thể nhìn thấy. Không cần nói hết mọi thứ, nhưng đừng cố tình làm người khác hiểu sai. Không cần hứa lớn, nhưng đã hứa thì làm cho đến nơi. Không cần có đủ nguồn lực ngay từ đầu, nhưng phải cho người khác thấy phần nguồn lực mình đang thật sự tạo ra.

Có lẽ đây là điểm giao giữa trí tuệ và đức hạnh. Trí tuệ giúp ta hiểu rằng tâm lý vận hành thế giới. Đức hạnh nhắc ta rằng tâm lý của người khác không phải thứ để đem ra khai thác tùy tiện. Một người khéo có thể tạo được cảm giác có thế. Một người đáng tin tạo được thế thật, dù bắt đầu rất nhỏ.

Nếu một ngày nào đó mình ở vị trí phải thuyết phục người khác tin vào một điều chưa thành hình, mình muốn nhớ câu này: hãy để niềm tin đi trước kết quả một bước, nhưng đừng để nó đi xa đến mức rời khỏi sự thật. Vì niềm tin tốt không phải là làm người khác nhìn thấy thứ không có. Niềm tin tốt là giúp họ nhìn thấy mầm thật của một thứ có thể lớn lên, rồi cùng nhau chăm nó cho đến khi nó đủ sức đứng ngoài ánh sáng.

Bạn thấy bài này thế nào?