Tại sao tôi nên highlight trong lúc đọc? Nên highlight cái gì? Và chúng sẽ được dùng thế nào? Thiếu câu trả lời cho những điều này, việc highlight lặng lẽ biến thành một thói quen cho cảm giác năng suất trong khi chẳng sinh ra gì.
Các loại highlight
Cộng hưởng — nghĩa cổ điển nhất. Đó là những dòng đã kết nối tôi với cuốn sách, cảm xúc rất riêng của tôi với chúng. Một dòng sáng lên không phải vì nó quan trọng một cách khách quan, mà vì nó chạm vào một thứ vốn đã có sẵn trong tôi.
Dấu sao — đánh dấu những ý tưởng, khái niệm cần đào thêm mới hiểu. Chúng không phải kỷ vật; chúng là những vòng lặp còn mở, những lá cờ cắm trên các điểm tôi còn nợ suy nghĩ.
Khi nào highlight
Highlight nên phục vụ một mục đích hành động tương lai, không phải sưu tầm vì nỗi sợ bỏ lỡ. Nếu một highlight không có tương lai nào trong nó — không gì để bạn quay lại, dùng lại, hay hành động theo — thì bạn chỉ đang tích trữ câu chữ. (Một phân biệt tôi mượn từ suy nghĩ của một người bạn.)