Nguyen Le PhongNguyen Le Phong

Những ngọn hải đăng lập trình

Hải đăng là những manh mối nhỏ trong code kích hoạt một phỏng đoán thường-đúng về chuyện gì đang diễn ra — một biến tên 'node' nói cho bạn biết nó sống trong cây hay đồ thị trước cả khi bạn phải truy vết. Code tốt đầy những cột mốc lặng lẽ như vậy, và bạn có thể chủ đích rải chúng vào code của mình.

Hải đăng là những manh mối nhỏ trong code kích hoạt một phỏng đoán về chuyện gì đang diễn ra — phỏng đoán mà, phần lớn thời gian, hóa ra là đúng. Vì chúng cho phép bộ não nhảy cóc về phía trước với độ tự tin hợp lý, chúng tiết kiệm một khoản chi phí tinh thần rất thật: thay vì đọc từng dòng để dựng lại ý nghĩa, bạn nhận ra một tín hiệu quen và đi tiếp.

Một ngọn hải đăng thường chỉ là một quy ước đặt tên phổ biến. Nếu một biến tên là node, khả năng cao nó là phần tử của một cái cây, một đồ thị, hay một cấu trúc liên kết nào đó. Bạn không phải truy về gốc gác của nó để hình thành kỳ vọng ấy; cái tên đã làm việc đó. Code tốt đầy những cột mốc lặng lẽ như vậy, và đọc nó thấy nhanh chính bởi các hải đăng cứ liên tục xác nhận điều bạn vừa đoán.

Bạn có thể chủ đích làm giàu code của mình bằng cách rải hải đăng vào đó. Và khi tín hiệu phù hợp khó cài vào chính các câu lệnh — khi không cái tên hay cấu trúc nào tải nổi gợi ý — hãy thả nó vào một dòng comment, để người đọc kế tiếp thừa hưởng đúng lối tắt mà bạn từng ước có. (Một ý nhỏ tôi cứ quay lại từ suy nghĩ của một người bạn.)

Dẫu vậy — code có còn chạy trên con người?

Bạn thấy bài này thế nào?