Nguyen Le PhongNguyen Le Phong

Tây Du Ký như một nhóm dự án: đường dài mới lộ cách phối hợp

Một cách đọc vui nhưng thực tế về hành trình thỉnh kinh như một dự án dài: mục tiêu chung, nhiều vai không hoàn hảo, vướng mắc nối tiếp, lúc cần chuyển cấp và những bài học chỉ xuất hiện sau khi nhóm đã cùng vấp.

9 giờ 07, standup vừa xong thì kênh dự án nổi thêm một blocker. Bên liên quan hỏi tiến độ, đầu mối phụ thuộc chưa phản hồi, còn mốc giao vẫn nằm nguyên trên lịch. Những ngày như vậy khiến hành trình trong Tây Du Ký bỗng có vẻ rất công sở: một nhóm người mang theo mục tiêu dài hạn, đi qua hết chuyện này tới chuyện khác mà chẳng ai được quyền hoàn hảo.

Đây chỉ là một lăng kính so sánh, không phải cách tóm tắt tác phẩm. Nhưng cấu trúc thì quen: có người giữ mục tiêu, người xử lý khủng hoảng, người giữ nhịp, phần hậu cần âm thầm, những blocker lặp lại và những lúc phải chuyển cấp vì nhóm tại chỗ không đủ quyền hoặc thông tin để xử lý tận gốc.

Một đợt chuyển hệ thống lớn, sản phẩm mới hay cuộc chuyển đổi nội bộ cũng thường khởi đầu rất sáng. Mục tiêu rõ, roadmap đẹp, ai cũng tin kế hoạch sẽ đứng vững. Vài sprint sau, yêu cầu đổi, khách hàng phản ứng khác dự đoán, người phụ trách nghỉ, bug production lôi cả nhóm ra khỏi roadmap. “Tám mươi mốt kiếp nạn” khi đặt cạnh công việc dự án giống những lần thực tế kiểm tra xem nhóm có biết phối hợp hay chỉ biết trình bày kế hoạch.

Một nhóm người đeo ba lô đi nối nhau trên lối mòn dốc giữa cỏ cao, cây xanh và các khối đá lớn.
Cùng một hướng không có nghĩa cùng một bước chân; trên đoạn dốc, mỗi người vẫn phải tự gánh phần đường của mình.

Cách đọc này làm nhẹ bớt ảo tưởng rằng nhóm tốt phải toàn người tròn trịa. Theo phần tư liệu, Đường Tăng giữ mục tiêu nhưng không mạnh ở khủng hoảng; Ngộ Không phá khó rất giỏi nhưng dễ bốc; Bát Giới làm không khí bớt căng nhưng hay nản; Sa Tăng đều đặn; Bạch Long Mã gánh phần vận hành ít được chú ý. Nhóm ngoài đời cũng vậy: chuyên môn sâu chưa chắc giỏi làm việc với các bên liên quan, nói chuyện khéo chưa chắc thấy nguyên nhân gốc, giữ nhịp tốt chưa chắc mở được đường mới.

Nhóm đi lâu được vì chỗ lệch của người này có phần mạnh của người khác đỡ vào. Bắt người giữ định hướng tự xử mọi incident là sai vai. Để người xử lý nhanh nhất tự định luôn mục tiêu thì có thể chạy khỏe nhưng chạy lệch. Chỉ có người tạo không khí thì thiếu lực phá khó; chỉ có người vận hành ổn thì dễ thiếu bước đột phá. Vấn đề không phải tìm một nhân vật toàn năng, mà là đừng để một vai quan trọng bị bỏ trống.

Một người đội mũ rộng vành, đeo kính và quàng khăn xanh chụp ảnh giữa lối cỏ trên sườn đồi.
Đường dài luôn có những quãng dừng; nghỉ đủ để đi tiếp khác hẳn bỏ cuộc vì đã cạn sức.

Phần incident cũng rất dễ liên tưởng. Blocker xuất hiện, người giữ dự án mắc kẹt, người phá khó chính nhảy vào hotfix, cả nhóm cân nhắc rollback, rồi cuối cùng phải tìm người có quyền xử lý nguyên nhân thật. Ở công ty, bug có thể nằm trong hệ thống của nhà cung cấp; quyết định kẹt vì thiếu người bảo trợ; khách hàng giận không chỉ vì tính năng hỏng mà vì hợp đồng đã hứa sai. Đánh thắng triệu chứng không có nghĩa đã gỡ nút.

Chuyển cấp đúng lúc không phải quăng trách nhiệm lên trên. Đó là nhận ra bài toán đã vượt quyền hoặc năng lực của nhóm hiện tại. Kỹ sư có thể sửa code, không thể tự viết lại hợp đồng. Người quản lý dự án có thể giữ tiến độ, không thể một mình dàn xếp xung đột chiến lược giữa hai phòng ban. Bộ phận hỗ trợ có thể làm khách hàng dịu lại, nhưng lỗi lặp cần người có quyền đổi roadmap. Gọi đúng người vào đúng lúc giúp nhóm khỏi tiếp tục chữa phần nằm ngoài quyền của mình.

Toàn cảnh các dãy núi xanh nhìn từ trên cao, phía xa là đường bờ biển, đô thị và bầu trời nhiều mây trắng.
Một điểm nhìn rộng không làm đoạn đường ngắn lại, nhưng giúp thấy mình đã đi tới đâu và phần nào còn ở phía trước.

Dự án dài còn làm lộ cách mỗi người phản ứng dưới áp lực. Sau một release khó, có người bắt đầu báo rủi ro trước khi trễ. Có người biết không nên merge lúc đã quá mệt. Có người thôi xem bên liên quan là kẻ làm phiền vì hiểu phía kia cũng có sức ép. Có người nhận ra nhận task thôi chưa đủ, phải hiểu bối cảnh. Sau mỗi chặng, nhóm hoặc học được một chút, hoặc chỉ mệt thêm.

Làm việc nhóm ngoài đời không bóng bẩy: có người than, người nóng, người im, người cứu nguy, người giữ đồ và người giữ đường. Điều đáng kiểm tra sau mỗi “kiếp nạn” không phải ai vừa trông anh hùng nhất. Hãy nhìn vai nào đang thiếu, ranh giới nào đang mờ, chuyện gì đáng chuyển cấp và bài học nào phải được đưa vào cách làm — để chặng sau không chỉ là chặng cũ đổi tên.

Bạn thấy bài này thế nào?