Nguyen Le PhongNguyen Le Phong

Cẩn thận với những gì bạn cho vào 'xô' của mình

Hãy hình dung một ngày của bạn như một chiếc xô mang theo từ sáng tới tối, múc vào đó ý tưởng, cuộc trò chuyện, mẩu tin — thứ nước dành tưới cho cái cây bạn đang cố nuôi lớn. Không phải nước nào cũng sạch, và chiếc xô có dung tích cố định. Một hình ảnh nhỏ về việc chăm chút đầu vào mỗi ngày, vì thứ bạn nhặt lên hằng ngày quyết định sức khỏe của cái cây.

Hãy hình dung một ngày của bạn như một chiếc xô rỗng. Bạn mang nó theo từ sáng tới tối, và ở mỗi khúc quanh bạn lại dừng để múc nước vào — ý tưởng, cuộc trò chuyện, mẩu tin tức, nỗi lo vụn — với ý định đem tưới cho một cái cây bạn đang cố nuôi lớn. Cái cây là bất cứ điều gì bạn quan tâm nhất: tay nghề của bạn, tâm trí của bạn, con người mà bạn đang chầm chậm trở thành.

Rắc rối ở chỗ không phải nước nào cũng sạch, và chiếc xô có dung tích cố định. Nếu bạn vơ vào quá nhiều thứ, hoặc để lọt thứ nước đục ngầu đầy cặn, chiếc xô sẽ nặng dần và vẩn lên. Chẳng còn chỗ cho điều gì tốt hơn. Tệ hơn, khi cuối cùng bạn muốn thêm vào một thứ thật sự bổ dưỡng, nó chỉ tràn qua miệng xô — vì cái tốt đã bị cái rẻ chen hết chỗ từ trước.

Vậy nên câu hỏi mỗi ngày trầm lặng và chủ đích hơn vẻ ngoài của nó: hôm nay, chính xác thì mình đang để thứ gì vào xô? Một buổi sáng lướt tin vô tận và một buổi sáng đọc chậm rãi một thứ duy nhất đều có vẻ là “đầu vào”, nhưng chúng để lại dưới đáy xô hai thứ cặn rất khác nhau. Thứ bạn nhặt lên hằng ngày quyết định sức khỏe của cái cây. Chăm lấy đầu vào, sự lớn lên sẽ tự lo phần nó.

(Một hình ảnh nhỏ tôi mượn từ khu vườn suy nghĩ của một người bạn.) Nó đi rất tự nhiên cùng Trực giác — kỹ năng lặng lẽ nhận ra một thứ thực chất là gì trước khi để nó vào.

Bạn thấy bài này thế nào?