Ngoài năm giác quan của ta còn một tín hiệu bên trong — giác quan thứ sáu, nếu bạn muốn gọi vậy — bừng lên khi bộ não tự cảm nhận chính nó. Một chớp lóe phi ngôn từ, cụ thể, rọi vào tâm trí ý thức, thắp lên trong một sắc màu riêng của khoảnh khắc. Bạn không triệu hồi được nó. Nó đến theo cách của nó, thường là trước khi bạn kịp có bất kỳ lời nào cho nó.
Những trực giác ấy là sản phẩm của những năm tháng kinh nghiệm tích lũy cùng phản hồi dài hạn. Chúng là những suy nghĩ đã được nội tâm hóa, nén xuống dưới bề mặt của ngôn ngữ — không phải cảm biến, mà là cặn lắng của mọi điều bạn đã sống qua, chưng cất thành một cảm giác biết trước cả khi bạn giải thích được vì sao.
Có một khác biệt rất thật giữa chủ đích suy luận về một hành vi và cảm thấy cái trực giác gắn với nó. Suy luận thì đắt — như inference với toàn bộ chi phí ngữ cảnh: chậm, tốn kém, chủ đích. Trực giác thì rẻ — như một mô hình luyện kỹ trả lời thẳng từ trọng số: tức thì, gần như không tốn sức. Nhưng phần luyện ấy chỉ xây được theo một chiều: hành động trước, chiêm nghiệm sau. Hành động đi trước trực giác, không phải chiều ngược lại. (Một trong những ghi chú trầm hơn cả mà tôi cứ quay lại trong khu vườn suy nghĩ của một người bạn.)