Nếu có thể gửi một mẩu thư ngắn về cho chính mình ở tuổi hai mươi, nó sẽ không phải một chiến lược. Nó sẽ là một nhúm những điều tôi đã phải học theo cách chậm rãi, viết đủ mộc mạc để thật sự thấm.
- Hãy xây hệ thống của mình. Đừng dựa vào ý chí hay tâm trạng để gánh bạn — hãy dựng giàn giáo đỡ lấy bạn khi cả hai cạn kiệt.
- Chủ nghĩa hoàn hảo là có hại; cuộc sống là chuyện tiến về phía trước. Một thứ làm xong mà chưa hoàn hảo dạy bạn nhiều hơn một thứ hoàn hảo bạn chẳng bao giờ ra mắt.
- Những bài học quý nhất nằm trong đời sống thường ngày — không phải trong các sự kiện lớn lao, mà trong những ngày bình thường bạn dễ bỏ qua nhất.
- Cái tôi của bạn không phải là bạn. Giọng nói đang bảo vệ hình ảnh của bạn là một hành khách, không phải người cầm lái.
- Đừng tự dán nhãn chính mình. Những cái nhãn bạn chấp nhận sẽ lặng lẽ trở thành cái trần bạn sống bên dưới.
- Hãy bao dung với thất bại — chừa chỗ cho người khác và cho chính mình được học. Một không gian nơi sai lầm sống sót được là không gian nơi con người thật sự lớn lên.
- Bạn không thể tính hết được. Đôi khi bạn phải ra quyết định với rất ít thông tin trong tay, và chịu trách nhiệm về nó.
- Nhân cách được chứng minh trong chiến trận, không phải trong hòa bình. Sự êm ấm nịnh nọt tất cả mọi người; chính áp lực mới cho bạn thấy mình thật sự là ai.
(Những chiêm nghiệm được định hình một phần bởi khu vườn suy nghĩ của một người bạn.)
Liên quan: Những tiếc nuối của người sắp ra đi
Một y tá chăm sóc cuối đời, Bronnie Ware, từng ghi lại năm tiếc nuối phổ biến nhất của các bệnh nhân của bà. Đọc chúng như một lá thư hồi âm cho danh sách phía trên, gửi từ đầu kia của một cuộc đời:
- Ước gì tôi đủ can đảm sống một cuộc đời đúng với mình, thay vì cuộc đời người khác kỳ vọng.
- Ước gì tôi đừng làm việc cật lực đến thế.
- Ước gì tôi đủ can đảm bày tỏ cảm xúc của mình.
- Ước gì tôi giữ liên lạc với bạn bè.
- Ước gì tôi cho phép mình được hạnh phúc hơn.