Phần lớn thời gian, câu trả lời đã ở sẵn trong bạn. Sâu bên dưới bạn biết điều gì là đúng để làm — nước đi kế tiếp thành thật nhất, cái việc bạn cứ vòng đi vòng lại quanh nó. Bạn chỉ thường không lắng nghe, vì lắng nghe nghĩa là thừa nhận câu trả lời ấy bất tiện. Vậy nên khi thật sự không biết bây giờ làm gì, hãy thôi tra khảo danh sách todo và thay vào đó lắng nghe:
- Những việc bạn cảm thấy kháng cự — những việc bạn luôn né tránh. Bản thân ma sát đã là tín hiệu; ta hiếm khi chùn bước trước điều không quan trọng.
- Những việc phá vỡ cân bằng của bạn, đẩy bạn vào tâm thế khan hiếm. Những nước đi khiến bạn thấy như không đủ thường chính là những nước buộc bạn lớn vượt khỏi kích cỡ hiện tại của mình.
- Những điều bạn mơ tới nhưng không tin mình với được. Tham vọng lặng lẽ mà bạn gạt đi là viển vông thường lại là tấm bản đồ chính xác nhất về nơi bạn thật sự muốn đến.
Hãy để ý cả ba đều chỉ về phía khó chịu, không phải tránh xa nó. Đó không phải trùng hợp; đó là phương pháp. Hãy nghĩ tới một người ấp ủ viết lách nhiều năm nhưng cứ mãi “chưa thu xếp được thời gian” — sự kháng cự, nỗi sợ viết không đủ hay, giấc mơ vùi nửa chừng đều đang chỉ cùng một hướng. Đó là hướng Bắc trên la bàn của bạn. (Một heuristic tôi mượn từ ghi chú của một người bạn.)